Daily Story #16
Mấy ngày rồi đầu óc xám xịt, tôi nay tự dưng hắn coi “Mùa ổi”. Trailer tình cờ được xem mấy hôm trước, được mấy anh thầy nhắc đến cũng mấy lần, nhưng chưa bao giờ có động lực để xem.
Trước khi đoạn anh Hoà được chỉ Thuỷ bảo lãnh về vì tội trèo vào nhà người ta, hắn thấy phim gì mà dễ thương, chân thành. Tới lúc chị Thuỷ bảo nhà đó không còn là nhà mình nữa, anh Hoà đáp cây ổi ngày xưa bố tưới vẫn còn đó mà, thì hắn thấy nước mắt rớt lã chã. Hoá ra thứ giết con người ta là kỷ niệm.
<div
class="
image-block-outer-wrapper
layout-caption-hidden
design-layout-inline
combination-animation-site-default
individual-animation-site-default
individual-text-animation-site-default
"
data-test="image-block-inline-outer-wrapper"
data-sqsp-image-classic-block-layout="inline"
>
<figure
class="
sqs-block-image-figure
intrinsic
"
style="max-width:2592px;"
>
<div
class="image-block-wrapper"
data-animation-role="image"
>
<div data-sqsp-image-classic-block-image-container class="sqs-image-shape-container-element
has-aspect-ratio
" style="
position: relative;
padding-bottom:74.9455337524414%;
overflow: hidden;-webkit-mask-image: -webkit-radial-gradient(white, black);
"
>
<img data-stretch="false" data-src="https://pub-aae54da85b7a443b9f7095e6db8c3e44.r2.dev/blog/daily-story-16/daily-story-16-001.webp" data-image="https://pub-aae54da85b7a443b9f7095e6db8c3e44.r2.dev/blog/daily-story-16/daily-story-16-001.webp" data-image-dimensions="2592x1944" data-image-focal-point="0.5,0.5" alt="" data-load="false" elementtiming="system-image-block" data-sqsp-image-classic-block-image src="https://pub-aae54da85b7a443b9f7095e6db8c3e44.r2.dev/blog/daily-story-16/daily-story-16-001.webp" width="2592" height="1944" alt="" sizes="(max-width: 640px) 100vw, (max-width: 767px) 100vw, 100vw" style="display:block;object-fit: cover; width: 100%; height: 100%; object-position: 50% 50%" onload="this.classList.add("loaded")" srcset="https://pub-aae54da85b7a443b9f7095e6db8c3e44.r2.dev/blog/daily-story-16/daily-story-16-001.webp?format=100w 100w, https://pub-aae54da85b7a443b9f7095e6db8c3e44.r2.dev/blog/daily-story-16/daily-story-16-001.webp?format=300w 300w, https://pub-aae54da85b7a443b9f7095e6db8c3e44.r2.dev/blog/daily-story-16/daily-story-16-001.webp?format=500w 500w, https://pub-aae54da85b7a443b9f7095e6db8c3e44.r2.dev/blog/daily-story-16/daily-story-16-001.webp?format=750w 750w, https://pub-aae54da85b7a443b9f7095e6db8c3e44.r2.dev/blog/daily-story-16/daily-story-16-001.webp?format=1000w 1000w, https://pub-aae54da85b7a443b9f7095e6db8c3e44.r2.dev/blog/daily-story-16/daily-story-16-001.webp?format=1500w 1500w, https://pub-aae54da85b7a443b9f7095e6db8c3e44.r2.dev/blog/daily-story-16/daily-story-16-001.webp?format=2500w 2500w" loading="lazy" decoding="async" data-loader="sqs">
</div>
</div>
</figure>
</div>
Những thứ in sâu vô đầu hắn nhất là những điều được tiếp xúc ban đầu. Nhà nội cũ là một căn kiểu Mỹ, nhà ngoại cũ là kiểu Pháp, hai mái nhà mà hắn nhớ như in từng ngóc ngách. Tới giờ, kiểu kiến trúc giống như tuổi thơ của hắn từng được sống trong, luôn là chốn kì diệu. Mấy ký niệm ẩn bên trong tiềm thức, chằng chịt lắt léo giống như những hốc nhà, hành lang, cầu thang của những căn nhà ấu thơ, nằm đó lâu lâu được lôi lên một phát luôn kèm theo cảm giác dễ chịu, và cả nước mắt.
Ngay cả mấy căn nhà thuê thời đại học, hình ảnh cuối cùng hắn nhớ luôn là căn phòng trống hoắc, cảm giác phải rời đi không bao giờ dễ chịu.
Ít ra hắn may mắn hơn anh Hoà, chị Thuỷ hay nhiều số phận khác phải rời hẳn, không bao giờ quay lại được chỗ từng là nhà mình. Ít ra còn có chỗ để mà về.